Showing posts with label mystories. Show all posts
Showing posts with label mystories. Show all posts

Friday, May 15, 2009

Happy new year 2007





Greeting the new year in my room alone. In this very room, I recall all things which happened in the previous year. Some're good, some're bad. Old year passed through, new year comes. To all my friends, may we pass through difficulties and sadness if any, open and welcome new happiness, success and joy in our lives. We'll happy to receive upcoming challenges, attempt to learn and overcome them. We have been observing our lives to chances to become anew, better, stronger, happier and wealthier. Sometimes we found ourselves sailing in the sea with no target; just fix on some, be brave to venture and carry on. May we all have clear sailing in this new year and all the years to come.


Best wishes and regards,
Khuong

Entry for January 21, 2007

Finally, I took the final exam and had relatively good result. I feel so much released, fresh and happy since I know I no longer have to review this test and take it again unless I want to have higher score or have to renew the test result after 5 years. At the moment, my achieved test score is fine and enough for me to carry on further steps.

Honestly, although I passed through many tests and exam throughout my study process, this is the most challenging yet interesting one I put up with. I love it but sometimes I hate to study and review it from times to times to practice my problem solving, critical reasoning and analyzing skill. Suddenly, I recognize that I am so much lazy in thinking and how I am so much unwilling to practice thinking. No wonder in the recent class I took in my company, a lecturer informs that according to one's famous research, people on average only use 1% of their brain. Is it really true? Anyway, I have to take this research for grant since I prove it somehow. When I force myself to focus, analyze and solve 2 + 37 + 41 problems within 3.5 hours in real test, I find so much tired, stress and uncomfortable. Luckily, I trained myself before but admittedly, thinking is not my habit. Not sure 1% is precise number in my case but the only thing I'm sure is that analyzing, problem solving and critical reasoning skills are really useful and important. They help us to adapt to new situation, study new thing, making decision more accurately since we know and be trained how to spot out critical problem, identify the reasoning line, analyze supporting facts, figures or to argue against or for the argument to balance choices, reconcile conflict...

From this test, I also have chance to see how my friends and my parents really care and support me troughout the process. How happy that in the route I take, there are friends to help me (booking test, transferring money, telling tips), share with me the worries and show me how to overcome problems. Sometimes it doesn't necessary to be a real support but a saying like "hey, how everything's going?", "don't worry, try your best", "good luck" really put me on and keep myself up to destination.

Each time I pass trough a door, there are new chances and new things waiting. Clearly, at the moment, I feel happy since I reach my predefined milestone but I have to remind myself to keep up moving and going ahead. Again my favorite slogan comes to my mind: "Smart people learn how to improve their lives, happy people learn how to live with their shortcomings"

My bad habit

It's so time-consuming for me to solve my difficulties or overcome challenges. I wanna speed up these processes but instead of thinking about the issues, I wander about, surf trivial stuff in the internet, play games and think around indeterminately. Worse, I can't enjoy anything since I'm in between: relax, forget about the issues or face and solve them. I need a focus, a little more concentration and more determination.

Thinking carefully is good but too much of it is waste of time. Being serious is good but too much of it doesn't have any fun. Getting rid of issues, difficult tasks and not let them solved is so bad. I have to get them done. However, I'm in the crossroad of "getting done based on current facts" or "waiting for something more". So confused. I'm getting bored of same old issues without getting to any further steps nowadays. They aren't many but why can't I finish them? I felt into the symptom of "circling my thumbs", "in the middle of nowhere"

Yet, how many left? Just 2. Finish them this weekend and enjoy the Lunar New Year. Be brave, be determined.

Friday, September 28, 2007

Chớp tắt thương yêu...




Trái tim chẳng hứa bạc đầu
Vì yêu thương có già đâu bao giờ?

Có thể đến một lúc nào đó, trong việc xây dựng tình cảm, ta cảm thấy mọi chuyện bình thường, không còn những mặn nồng, say đắm như xưa, ít nói với nhau những lời yêu thương. Thì chẳng phải vì tình yêu trong ta lười nói, chẳng phải vì tình yêu phai nhạt.

Mà chỉ là một bậc nghỉ sau khi phải leo một đoạn cầu thang thật dốc. Chỉ là những chớp tắt giữa hai lần sáng. Là khi có những công việc cần phải làm. Là khi giữa hai lần tim đập, có một khoảng tim ngưng.

Nếu ai đó nói, họ có thể yêu trọn vẹn từng giây thì đừng tin. Vì yêu thương dù dai sức cũng phải có lúc ngưng nghỉ. Vì trong cuộc sống ngoài tình yêu còn có rất nhiều việc khác: sức khỏe, gia đình, công việc, xã hội, ...

Những ngưng nghỉ để tiếp tục đi được xa hơn. Những lúc ngưng như thế chỉ là ngưng trong chớp tắt.

Vì tình yêu hôn nhân là một chuyến đi dài.
Vì chúng ta đi trên con đường ấy không chỉ có bản thân chúng ta.
Mà chúng ta còn chở trên 2 vai mình biết bao điều khác.
Có thể chậm chạp và nặng nhọc...

Nhưng chỉ cần một chớp tắt nghỉ ngơi, chúng ta lại có thể đi tiếp.
Những chớp tắt giữa hai lần sáng để lần sáng sau sáng hơn.
Những bậc nghỉ cầu thang, để những bậc thang kế tiếp hứng khởi hơn.

Hạnh phúc là sau những chớp tắt đó, ta lại hiểu nhau hơn, cảm nhận thêm về cuộc sống và ý nghĩa cuộc đời vì sao cần có người bạn đồng hành...

Nhưng là chớp tắt nên đừng nghỉ quá lâu... vì tình yêu là hơi thở và cuộc sống tuy dài nhưng ngắn ngủi, hãy giữ lại những gì tốt đẹp và mang lại những gì tốt đẹp cho nhau...

Attributes of true love...




"The attributes of Love are: Meekness, Tolerance, Patience, Forgiveness and Reconciliation."

Meekness is to be kind, calm, to be good listener, to share and let the other free to be thyself. To love without any expectation in mind, demanding nothing in return.

Tolerance is to take some disadvantages for the goods of the other; to accept challenges, difficulties and willing to overcome together. Sometimes, it's about taking care of thyself, taking own business, preventing other from worry, sadness, too much thinking, let the loved one to be in peace and tranquility even though thyself may be in sorrow.

Reconciliation is to have harmonized souls. It is not limited to comprehending the verbal and body language. It's more about understanding the language of heart and soul...A silent care and a desire to understand everything about the other: health, study, family, thoughts, feelings, wants and needs...

Forgiveness has something pretty closed to tolerance but it emphasizes the willing to accept some negative points of the other; willing to be constructive not aggressive; willing to admit mistakes, weak points and try to improve each other.

Patience is to maintain all above attributes since building up love and keeping happiness is a long journey. "True love is patient for it knows that love is freedom and cannot be forced or compelled, but will always be how, where, and when It will."

"Many things have been attributed to love that it is sometimes doubtful to say what is love. However, a few facts remain clear. True love demands nothing in return. It is not given with an expectation in mind. It goes with no strings attached. It does not covet or possess. It gives freely. It feels the pain when the other person is in pain and it rejoices when the other person attains something positive in life, be it in a different relationship, a new job, or career. True love understands. True love tolerates. True love knows that love is indeed the most powerful force in the universe and therefore cannot be outdone by any other force. True love is patient for it knows that love is freedom and cannot be forced or compelled, but will always be how, where, and when It will."

However, it is so simple that its simplicity makes it complicating. People tend to be in doubt with something so simple that they only believe in what are colorful, sophisticated and complicated? There are constraints to it because not everybody has patient, meekness, ... but selfish, overhasty, aggressive? Truth to be told, not everybody by instinct has all these attributes. I think the key is love but critical characteristics are modest, meekness and patience. True love trains and adjusts people, enhances them to be better together. Like, love, love deeper and deeper. A friend -->close friend with heart to heart -->lover-->marriage. Love shows the way, creates a will and then a way, deeper love and so on... It's feeling, emotion, the cycle of Love, Life, and Affection with the playing role of The Past and The Present. Perhaps that is why it is difficult to understand what is true love. It costs us some little tough experiences to understand and even when we understood, it takes lifetime to build, maintain and enjoy true love.

Monday, September 3, 2007

Mùa Thu




Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu (Lời Việt: Nam Lộc) lấy âm điệu từ nhạc phẩm “Tell Laura I Love Her “ nhưng giai điệu rất phù hợp và ăn ý với lời ca bằng tiếng Việt, nội dung khác biệt với bản gốc. Tên và lời nhạc phẩm được lấy ý từ một đặc san do các nữ sinh Trưng Vương thực hiện vào đầu thập niên 70.







Monday September 3, 2007 - 11:51am (ICT)


Tuesday, August 28, 2007

Life




Trong một buổi diển thuyết vào đầu năm học, Brian Dison tổng giám đốc của tập đòan Coca Cola - đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan của nghề nghiệp với những trách nhiệm khác nhau của con người:

Cuộc sống giống một trò chơi tung hứng. Bạn phải luôn giữ năm quả banh trên không và bạn đặt tên chúng là: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tâm hồn.

Bạn nhanh chóng nhận ra công việc là một quả banh làm bằng cao su. Nếu bạn lỡ làm rơi nó, nó sẽ nẩy trở lại, có khi cao hơn, có lúc thấp hơn tầm của bạn, nhưng không bao giờ đứng yên.

Bốn quả banh kia - gia đình, sức khỏe, bạn bè, tâm hồn - là những quả banh được làm bằng thủy tinh. Nếu bạn làm rơi rớt một trong bốn, nó sẽ có vết trầy xước, thậm chí vỡ tan.


Bạn làm thế nào đây?

Bạn đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác đó là vì mỗi chúng ta là những con người hòan tòan khác nhau, chúng ta là những cá nhân đặc biệt. Bạn chớ đặc mục tiêu của bạn vào những gì người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn là biết rõ điều gì là tốt nhất cho chính mình.

Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. bạn hãy nắm chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn mất đi ý nghĩa.

Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảng khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.

Bạn chớ bỏ cuộc cho khi bạn vẫn còn điều gì đó cho đi. Không có gì là hòan tòan bế tắc mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi bạn thôi không cố gắng nữa.

Bạn chớ ngại nhận rằng mình vẫn chưa hòan thiện. Đó chính là sợi chỉ mong manh ràng buộc chúng ta lại với nhau.

Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những vận hội của cuộc đời mình mà bạn học biết cách sống dũng cảm.

Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để cảm nhận tình yêu là hãy cho đi. Cách chóng nhất để mất tình yêu là níu giữ thật chặc.

Còn phương thế tốt nhất để giữ tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh.

Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh cho đến nỗi không những bạn quên đi mất nơi mình sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu nữa.

Bạn chớ quên những nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng.

Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng. Nó là kho báu mà bạn luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng.

Bạn chớ phạm phí thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không khi nào bắt lại đuợc. Cuộc đời không phải là một đường chạy mà nó là một lộ trình bạn hãy thưởng thức từng chặn đường mà mình đi qua.

Quá khứ đã là lịch sử. Tương lai là một mầu nhiệm. còn hiện tại là một món quà của cuộc sống, chính vì thế mà chúng ta gọi nó là tặng phẩm ( present)…

Collection

Tuesday, August 7, 2007

Chuyến xe cuộc đời




Image

Cuộc đời giống như một chuyến đi trên tàu:
người người lên lên xuống xuống,
có khi gặp phải tai nạn.
Ở trạm này, ta gặp điều ngạc nhiên,
ở trạm kia, ta gặp nỗi u buồn.


Image

Khi ta ra đời và lên tàu, ta gặp nhiều người
và ngỡ rằng họ sẽ ở với mình trong suốt cuộc hành trình:
đấy là cha mẹ mình!


Image

Đau đớn thay
sự thật thì khác hẳn.
Rồi sẽ có lúc họ xuống một sân ga dọc đường,
để ta lại trong sự thiếu vắng tình yêu và lòng trìu mến của họ,
thiếu chân tình và sự hiện diện của họ cạnh mình.


Image

Dù sao cũng có những người khác lên tàu
và trở nên rất quan trọng với mình.


Image

Đấy là anh chị em, là bạn hữu và mọi người tuyệt vời
mà mình thương mến.


Image

Có người xem cuộc hành trình
như một chuyến rong chơi.


Image

Có người cảm thấy u sầu suốt cuộc hành trình,
Có người luôn hiện diện và sẵn sàng giúp đỡ những ai cần đến họ,


Image

Có người khi xuống tàu, để lại cho mình nỗi nhớ khôn nguôi,
Có người vừa lên đã xuống mà mình chỉ đủ thời gian để thoáng thấy họ thôi,


Image

Ta ngỡ ngàng vì nhiều hành khách mà mình mến thương
lại ngồi trên một toa xe khác,
họ để ta bơ vơ một mình,
trong suốt cả chuyến đi.

Dĩ nhiên, không ai có thể ngăn cản ta tìm họ,
khắp nơi trên con tàu,


Image

Buồn thay, đôi khi ta không thể ngồi cạnh họ,
vì chổ ấy đã có người.


Image

Không sao đâu, cuộc hành trình là như thế đó:
đầy thách thức, ước mơ, hy vọng, chia tay...
mà không bao giờ quay lại.

Ta hãy cố thực hiện cuộc hành trình
một cách tốt đẹp nhất.


Image

Hãy cố thông cảm những người cùng đi với mình,
và hãy tìm ra những điều tốt nhất,
trong từng người một,


Image

Hãy nhớ rằng trong suốt chuyến đi,
một người bạn đồng hành
cũng có thể chới với và cần ta thông cảm,


Image

Chúng ta cũng có thể chới với
và lúc nào cũng cần một ai đó thông cảm với mình,


Image

Điều bí ẩn trong suốt chuyến đi này
là chúng ta không biết lúc nào
mình sẽ vĩnh viễn xuống tàu,

Ta cũng không biết bạn đồng hành của mình
sẽ xuống lúc nào,
ngay cả khi ngồi sát bên ta.


Image

Phần tôi, tôi nghĩ rằng,
tôi sẽ rất buồn khi phải xuống xe... chắc chắn là thế!

Từ biệt những bạn bè mà tôi từng gặp trên xe, hẳn là điều đau đớn,
Để lại người thân ở lại một mình hẳn là buồn đau,

Nhưng tôi chắc chắn rằng một ngày kia,
tôi sẽ đến ga trung tâm và gặp lại tất cả mọi người,
với một số hành trang mà khi lên xe họ không hề có,


Image

Tôi vui mừng và cảm thấy hạnh phúc vì đã góp phần,
làm gia tăng và phong phú cho hành trang của họ,


Image

Chúng ta hãy làm hết sức mình
để thực hiện một chuyến đi tốt đẹp,

Và hãy cố để lại một kỉ niệm đẹp về mình
khi đến giờ phải xuống khỏi toa xe,


Image

Với những ai đi cùng tôi trên chuyến tàu này,
và cả những ai đã đi cùng tôi,
nhưng bây giờ đang trên một toa khác, một chuyến tàu khác,
Tôi xin chúc các bạn:
Thượng Lộ Bình An...




Sunday, July 29, 2007

Way Back into Love

Have just heard this song and found out that I love this so much. Because of the the song's rhythm or its content? Anyway, enjoy...


Tuesday, July 10, 2007

Ngủ đi em mộng bình thường ...

Nắng chia nửa bãi chiều rồi
Vườn hoang trinh nữ khép đôi lá rầu
Sợi buồn con nhện giăng mau
Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây.

Lòng anh mơ với quạt này,
trăm con chim mộng về bay đầu giường.
Ngủ đi em mộng bình thường,
ngủ đi em mộng bình thường.
Ru em sẵn tiếng, thùy dương đôi bờ.
Ngủ đi em, ngủ đi em.

Ngủ đi mộng vẫn bình thường
À ơi có tiếng thùy dương mấy bờ
Cây dài bóng xế ngẩn ngơ
Hồn em đã chín mấy mùa buồn đau
Tay anh em hãy tựa đầu
cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi.

(Ngậm ngùi - Huy Cận)

Friday, July 6, 2007

Entry for July 07, 2007




Trong số học, con số 7 là một trong những số nguyên tố rất thần bí và là con số quan trọng nhất.

Trong cuộc sống, chúng ta có:

7 ngày trong một tuần,
7 sắc cầu vồng,
7 nốt nhạc làm nên hàng tỷ bài tình ca,
7 ngành nghệ thuật lớn với Điện Ảnh đứng hàng thứ 7,
7 kỳ quan thế giới từ thời cổ xưa.
Cổ tích thì kể truyện Bạch Tuyết và 7 Chú Lùn.
Tác giả Ian Flemming có bộ truyện Gián Điệp James Bond 007.
Riêng chuyện ăn uống thì cái gì cũng có... 7 món !

Số 7 cũng mang những ý nghĩa tượng trưng tôn giáo.

Thiên Chúa tạo dựng vũ trụ trong 6 ngày và ngày thứ 7 nghỉ ngơi.
Do Thái Giáo có ngọn đèn 7 ngọn trong Đền Thờ Jérusalem.
Công Giáo có 7 Bí Tích,
chỉ ra có 7 mối tội đầu,
và xác tín có 7 Ơn đặc biệt của Chúa Thánh Thần:
Khôn ngoan - Thông hiểu - Lo liệu - Sức mạnh - Suy biết, Đạo đức và Ơn Kính sợ Thiên Chúa.

Tiếng Anh không thể hiện hết được cái đặc biệt ngày hôm nay,
Saturday July 07, 2007, chỉ có 3 lần số 7.
Còn trong ngày tháng tiếng Việt của mình chỉ ra được tới 4 lần số 7 !

Hôm nay: thứ 7 ngày 7 tháng 7 năm 2007


Và đừng quên "NIỀM VUI" hay "BUỒN SẦU" là các từ trái ngược nhau nhưng lại cùng có 7 chữ cái.
Bạn sẽ chọn sống từ nào ?

Có nhiều người kết hôn vào ngày hôm nay.
Có nhiều em bé chào đời trong ngày hôm nay.
Có nhiều người ra đi trong ngày hôm nay.
Còn mỗi người chúng mình thì...
Hãy là một cái đòn 7 thật khiêm tốn trợ lực mọi người
Đừng là trở lực khiến tha nhân phải run lẩy 7 vì mình !

Xin tặng các bạn một bài thơ của Savedra Guadelupe, người Nam Mỹ:

NGƯỜI YÊU THƯƠNG ANH

Có một người giống như thể chúng ta,
Ở bên ta, đang cùng sống chan hòa,
Nhưng người ấy còn làm thơ và thích hát,
Với bút danh là... Guadelupe de Savedra…

Savedra muốn nói với chúng ta,
Ở bên anh đang cùng sống chan hòa,
Một bài thơ nghe như là khúc hát,
Để làm quen, để hiểu lòng Savedra…

“Giả như có 1.000 người,
Yêu thương quý mến trong đời anh thôi,
Thì xin quả quyất một lời:
Ở trong số đó có tôi thật lòng…
Giả như chỉ có 100,
Cho anh tất cả ân cần thương yêu,
Thì xin đoan chắc một điều:
Có tôi ưu ái thật nhiều đầu tiên…
Giả như anh lại bớt thêm,
Rằng anh có 7 bạn hiền mà thôi,
Thì tôi ở giữa 7 người,
Như là trọn vẹn thứ tư giữa tuần…
Giả như anh bảo chỉ cần:
Có 2 người bạn để thân để gần,
Thì xin chẳng chút ngại ngần,
Cho tôi được giữ một phần trong hai…
Giả như trên suốt đường dài,
Một người duy nhất kề vai đồng hành,
Thì tôi xin hứa trung thành,
Luôn luôn gần gũi bên anh mọi ngày…
Giả như lại chẳng còn ai,
Để anh có thể xiết tay chân tình,
Thì anh sẽ nhận được tin:
Savedra đã… chết một mình đêm qua !”

Thử hỏi có bao nhiêu người như Savedra ?
Ở bên ta, đang cùng sống chan hòa,
Yêu thương ta mà ta nào hay biết,
Yêu thương ta như lòng dạ Savedra…
Lại hỏi: có còn ai nữa ngoài Savedra ?
Ở bên ta, đang cùng sống chan hòa,
Yêu thương ta mà không bao giờ chết,
Yêu thương ta còn hơn cả Savedra…

Sunday, June 24, 2007

Talking with Wind

Again, in this very room, I'm asking the wind, passing through my window: "How you are such so free? If I want to be free like you, do I have to take risks? If I want to enjoy the freedom and happiness, should I always be generous, kindly hearted? Although my physical mind is full of questions or I may in doubt, I shouldn't ask questions, I have to follow my heart, my feeling and move on?"

When the wind comes to my room, did you choose me by considering who I am, what I am doing or what faith I follow? If you have to consider those, are you really free?

Unfortunately, the wind comes so fast. It passed through and has never heard what I am talking. Naturally, it doesn't have time to visit and understand any room. It's busy with its own journey, own thinking and it doesn't stop.

Con Người - Tôn Giáo

Nhiều người không thích nói về tôn giáo và chính trị. Tôi cũng không thích và không muốn nói về điều này vì nó thuộc phạm vi trừu tượng, siêu nhiên mà tôi không thể nào hiểu hết được. Hơn nữa đó là quan điểm riêng, tự do cá nhân rất riêng của mỗi người. Nhưng vấn đề tôn giáo chợt làm tôi băn khoăn, trăn trở rất nhiều khi nhận thấy nhiều người có quan điểm rất khác nhau về tôn giáo và từ đó đáng buồn thay lại sinh ra ít nhiều kì thị về tôn giáo và sự rạn nứt niềm tin lẫn nhau. Sự khác nhau về quan điểm này, nếu không khéo có thể ảnh hưởng rất lớn đến hạnh phúc gia đình, tình bạn, sự tự do lựa chọn; chúng sinh ra rào cản và hạn chế con người đến với nhau. Sau đây tôi xin nói một chút về tôn giáo, nhưng nói đúng ra, tôi nói về con người và mối liên kết của con người với tôn giáo.

Khi chúng ta trưởng thành, có ý thức về sự hiện diện tồn tại của mình trên cõi đời này, tôi tin chắc chúng ta đã từng ít nhiều suy nghĩ đến một trong những vấn đề sau:

1. Bởi đâu có vũ trụ này?
2. Bởi đâu có bản thân chúng ta?
3. Đâu là mục đích của cuộc đời?
4. Chết rồi sẽ đi về đâu?
5. Làm điều thiện ai thưởng công cho?
6. Làm điều ác, ai sẽ phạt tội?
7. Ai sẽ thỏa mãn khát vọng hạnh phúc tuyệt đối của chúng ta?

Và từ những câu hỏi căn bản hầu như không có lời giải đáp nào được tất cả mọi người chấp nhận như vậy, với kiến thức và tầm nhìn rất hạn hẹp của mình, tôi quan niệm tôn giáo đơn giản là sự lựa chọn về niềm tin. Với lý trí và sự tự do vốn có của con người, có 2 câu hỏi quan trọng được đặt ra cho bạn lựa chọn:

1. Ban tin hay không tin có Đấng Tạo Hóa?
2. Nếu bạn tin có Đấng Tạo Hóa, bạn sẽ theo tôn giáo nào? Niềm tin và tôn giáo ấy có giúp gì được cho bạn không?

Xét về câu hỏi thứ nhất, “chúng ta thấy rằng, mặc dù trên bề mặt con người rất khác nhau về tuổi tác, địa vị, giai cấp, học vấn, giống phái, chủng tộc, kinh nghiệm đời, quan điểm chính trị, v.v., cả nhân loại chỉ ở một trong hai phe: Một phe cho rằng có Đấng Tạo Hoá tạo ra vũ trụ trong đó có con người; một phe cho rằng vũ trụ tự nhiên mà có. Trong cả hai phe, có đủ các chuyên gia khoa học có nhiều năm nghiên cứu trong các ngành khoa học liên đới. Như vậy vấn đề Thuyết Tiến Hoá không chỉ nằm trong mặt phẳng vật chất, và tâm trí mà nằm trong mặt phẳng tâm linh, trên đó con người phải tự hỏi và phải trả lời cho chính mình: Có Đấng Tạo Hóa hay không?”

Cuối bài viết này bạn có thể tham khảo 2 bài viết tiêu biểu cho sự bảo vệ niềm tin vào sự hiện diện của Đấng Tạo Hóa. Dầu gì đi nữa, tôi tin rằng cũng có rất nhiều biện chứng, tài liệu chứng minh ngược lại.

Xét về câu hỏi thứ hai, có người chọn tôn giáo theo truyền thống gia đình, có người qua quá trình tìm hiểu, qua xã hội, cộng đồng tác động, qua sự cảm nhận riêng của mình mà đến với tôn giáo. Sự chuyển đổi từ tôn giáo này qua tôn giáo khác, bỏ đạo, từ chối niềm tin trước đây của mình cũng không phải hiếm.

Quan điểm của tôi trước 2 câu hỏi này là đó là sự lựa chọn rất riêng của mỗi người. Quan trọng hơn hết tôi quan niệm tôi cần tìm hiểu con người để suy ra mối liên kết của họ với tôn giáo chứ không phải theo chiều ngược lại, tìm hiểu hạn hẹp về tôn giáo để suy ra con người.

Tôi sẽ tìm hiểu con người, lối sống của bạn để từ đó biết được bạn theo “đạo” nào. “Đạo” ở đây là con đường hướng thiện mà bạn chọn, con người lý tưởng mà bạn hướng tới. “Đạo” ở đây chỉ đơn giản là đạo làm người. Bạn sống trong xã hội, với “tính bổn thiện”, được giáo dục, bạn biết được điều tốt và điều xấu, bạn biết cách đối xử với nhau cho hợp tình hợp lý, hợp lẽ công bằng. Bạn có biết lắng nghe và chia sẻ hay “đạo” của bạn là chủ nghĩa cá nhân, mạnh được yếu thua, dửng dưng, vô cảm đối với mọi người?

Tôi sẽ không đi theo cách ngược lại, tìm hiểu hạn hẹp về tôn giáo bạn rồi suy ra con người bạn. Giả sử tôi biết có một số người thuộc tôn giáo bạn làm điều xấu, đã từng hại tôi và gia đình tôi, vậy bạn chắc chắn là người xấu khi theo tôn giáo đó? Trong xã hội luôn luôn có người tốt, người xấu, bạn có công nhận với tôi rằng không phải ai cứ đi nhà thờ, đọc kinh, ăn chay, niệm phật thì người đó đều là người tốt. Ca dao Việt Nam cũng có câu rất hay: “Thà ăn mặn mà nói ngay, còn hơn an chay mà nói dối”. Dầu gì đi nữa khi một trong những anh em mình vấp ngã, làm điều ác, không theo sự hướng dẫn của đạo, đó cũng chỉ là điều bình thường. Phàm con người ai cũng có những giới hạn, yếu đuối của mình, bạn theo một tôn giáo nhất định nào đó, bạn có những hướng dẫn để làm người tốt, bạn có niềm tin, sự răn đe để sợ làm điều xấu nhưng theo hay không theo những hướng dẫn đó và có ngại làm điều xấu hay không là do chính cá nhân bạn quyết định.

Giả sử một người nào đó dẫn lại trước đám đông một người phạm tội và nói với đám đông rằng: "Ai trong các ông cảm thấy mình hoàn toàn trong sạch, hãy đứng ra, xét xử người này đi." Liệu có ai đứng ra không? Nhưng nếu hỏi: "Người này đã phạm tội gì (luật gì)?" thì sẽ có rất nhiều người lên tiếng. Chúng ta chỉ có thể phê phán, xét xử người khác dựa trên điều lệ hoặc pháp luật được định trước chứ hoàn toàn không thể dựa vào sự trong sạch của mình.

Hơn nữa, nếu bạn vì thành kiến với đạo mà vô lý làm hại, làm tổn thương người trong đạo khi họ thật sự là người tốt thì xét cho cùng ai là người tốt ai là người xấu? Bạn vinh vào thành kiến của đạo để biện hộ cho hành động sai trái của mình, vậy bạn không sợ người khác có thành kiến với bạn? Bạn quan niệm người có đạo khi làm điều xấu thật đáng chê cười còn bạn vì không có đạo nên không cần bận tâm gì cả, tự do làm những gì bạn thích?

Tôi ngại khi đưa ra nhận xét của mình về bất kì tôn giáo nào vì tôi biết kiến thức và tầm nhìn mình hạn hẹp. Nhưng tôi không ngại đưa ra nhận xét của mình về bạn bè tôi khi tôi đã thật sự hiểu tôi và hiểu họ. Đối với tôn giáo, tôi quan niệm mình hãy có cái nhìn khách quan. Tôi sẽ không quan trọng bạn theo tôn giáo nào, có hay không niềm tin vào Đấng Tạo Hóa. Tôi cũng sẽ không thuyết giáo, cố gắng thuyết phục bạn theo tôn giáo tôi. Nếu bạn hiểu tôi và cảm thấy thú vị khi tìm hiểu về tôn giáo, bạn có thể tìm hiểu và có thể lựa chọn. Sự tìm hiểu và lựa chọn vào con người cũng vậy. Vấn đề ở đây chỉ là thứ tự trước sau.

Bạn không thể dựa vào tầm nhìn hạn chế của mình về tôn giáo để suy ra con người nhưng hãy tìm hiểu con người để biết được cái “Đạo” của người ấy.


Niềm hạnh phúc tuyệt vời

Tác giả: Phan Như Ngọc (Nguyên trưởng phòng vật lý hạt nhân tại Viện Vật Lý Viện Khoa Học Việt Nam


Tôi sinh ra và lớn lên trong lòng Miền Bắc XHCN vô thần. Suốt mười năm học trường phổ thông, tôi luôn luôn được dạy rằng vũ trụ này tự nhiên mà có, không có Ông Trời nào hết.

Rồi tôi vào học ngành vật lý của Trường Ðại Học Tổng Hợp Hà Nội. Tôi phải học triết học duy vật một cách có hệ thống, trong đó sợi chỉ đỏ xuyên suốt là quan điểm vật chất có trước, vật chất đẻ ra ý thức, vật chất quyết định ý thức. Chỉ những gì con người cảm nhận được trực tiếp hoặc gián tiếp, thông qua các phương tiện máy móc, thì mới tồn tại (hay hiện hữu). Như thế, chủ nghĩa duy vật đương nhiên chối bỏ sự hiện hữu của Ðức Chúa Trời, vì không ai có thể sờ đụng hoặc cảm nhận được Ngài nhờ các giác quan của mình. Bấy giờ tôi cảm thấy chủ nghĩa duy vật là đúng. Ai tin có Chúa tôi đều cho là duy tâm, là mê tín dị đoan cả.

Sau khi tốt nghiệp, tôi làm nghề dạy học. Tôi phải vừa dạy vật lý, vừa thông qua môn học này để giáo dục tư tưởng duy vật cho sinh viên. Vì thực tâm tin ở sự đúng đắn của chủ nghĩa duy vật, nên tôi giảng dạy rất say sưa, không thấy gì gò bó cả. Mười ba năm dạy học là mười ba năm góp phần tuyên truyền cho chủ nghĩa vô thần chống Chúa trong đi ngũ trí thức Việt Nam. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy xót xa ân hận vô cùng. Nếu linh hồn của lớp đàn em tôi bị hư mất, thì chính tôi phải chịu một phần trách nhiệm. Tôi đã vô tình gây nên tội.

Năm 1976, tôi được đi làm nghiên cứu sinh ở Hungary. Có chút bằng cấp nước ngoài rồi, tôi không dạy học nữa mà xin về làm ở Viện Vật Lý thuộc Viện Khoa Học Việt Nam. Về sau, tôi được cử làm trưởng phòng của Phòng Nghiên Cứu Vật Lý Hạt Nhân, trong đó có 6 phó tiến sĩ cùng làm việc. Chúng tôi đã từng ký kết và thực hiện hợp đồng với Cơ Quan Nguyên Tử Năng Quốc Tế (International Atomic Energy Agency), cộng tác nghiên cứu các phản ứng tổng hợp hạt nhân (fusion reactions) thuộc đề tài sử dụng năng lượng tổng hợp hạt nhân vào mục đích hòa bình. Tôi đã đi dự một số hội nghị khoa học quốc tế để báo cáo về các công trình nghiên cứu này. Bước đường sự nghiệp của tôi, tuy chưa bằng ai, nhưng đối với tôi có thể coi là toại nguyện.

Chỗ làm việc của tôi thật lý tưởng. Bây giờ, khi đã tin Chúa, tôi thấy kế hoạch của Ngài đào tạo tôi thật quá kỳ diệu. Không có bàn tay chăm sóc của Ngài thì một thường dân như tôi sao có thể được ưu đãi như thế. Cảm ơn Chúa thật nhiều!

Vì nhiều lý do, năm 1989, nhân một chuyến đi công tác nước ngoài, tôi đã xin ở lại Ðức. Một hôm ở trại tỵ nạn Heilbronn, tôi gặp nhà truyền đạo Hà Lan Henk Wolthaus. Ông đến trại để phát sách Cơ Ðốc cho mọi người. Sau khi nói chuyện với ông một lát, tôi xin ông một cuốn Kinh Thánh bằng tiếng Anh (vì ông không có Kinh Thánh tiếng Việt), và một vài cuốn sách nhỏ khác. Tối hôm đó, tôi bắt đầu đọc thử các sách mới xin xem sao.

Ngay từ dòng đầu Kinh Thánh, tôi đã thấy vô lý: "Ban đầu, Ðức Chúa Trời dựng nên trời đất". Lương tri tôi bật lò xo. Ðó là phản ứng tự nhiên của một người đã sống gần năm mươi năm với chủ nghĩa vô thần. Nhưng rồi tôi nhớ lại, chính Newton cũng cho rằng sở dĩ các thiên thể chuyển động nhịp nhàng được là nhờ "cái hích đầu tiên của Thiên Chúa", mà ngày trước tôi đã từng phân tích cho sinh viên đây là quan điểm hoàn toàn sai lầm. Tự nhiên tôi nghĩ rằng Newton, người phát minh ra định luật hấp dẫn vũ trụ, được coi là phát minh vĩ đại nhất của lịch sử văn minh nhân loại, lại có thể kém như thế ư? Và tôi tự trả lời: không thể được, chắc là mình dốt, không hiểu được ông ta, có lẽ Ðức Chúa Trời có thật. Rồi tôi đọc tiếp câu chuyện Chúa sáng tạo vũ trụ trong sáu ngày. Tất cả như một truyện thần thoại dành cho trẻ con. Khi đọc đến Tân Ước, tôi lại càng thấy nhiều điều không thể chấp nhận được. Có thể tin chăng một bà mẹ đồng trinh sinh con, một người mù được sáng, người cùi được sạch, người què được lành, người chết đã có mùi được sống lại chỉ nhờ những lời phán? Ai có thể đi bộ trên mặt nước, ra lệnh bắt bão tố vô tri phải dừng?

Những phép lạ đầy rẫy trong Kinh Thánh làm cho cái đầu quen suy nghĩ theo kiểu vô thần của tôi không sao hiểu nổi. Ðúng lúc ấy, trong đầu tôi nẩy ra một câu hỏi mà bây giờ tôi biết là chính Chúa đã đến và gỡ mối cho tôi. Câu hỏi đó là: Sức mạnh nào khiến cho hàng tỷ người trên thế giới, trong đó có hầu hết các nhà khoa học vĩ đại mà tôi từng ngưỡng mộ, tin Kinh Thánh? Họ cuồng tín, hay chính mình ngu dốt? Từ những cuốn sách mỏng xin của Henk, tôi đã đọc thấy những câu bất hủ sau đây:

Charles Dickens viết: "Kinh Thánh Tân Ước chính là cuốn sách tốt nhất đã từng hoặc sẽ được biết đến trên thế giới".

Ngài Isaac Newton, nhà khoa học mà tôi đầy lòng khâm phục, đã kết luận: "Trong Kinh Thánh có nhiều biểu hiện chắc chắn về tính có thực hơn trong bất cứ một câu chuyện nào chống lại sách đó".

Victor Hugo viết: "Nước Anh có hai cuốn sách, Kinh Thánh và Shakespeare. Nước Anh sinh ra Shakespeare, còn Kinh Thánh làm nên Nước Anh".

Albert Einstein, nhà vật lý học được coi là vĩ đại nhất của thế kỷ 20, đã phát biểu: "Khoa học không có tôn giáo là mù lòa, tôn giáo thiếu khoa học là què quặt".

Lúc bấy giờ, tôi chưa hiểu được nhiều, nhưng Chúa biết tôi là người từng được học và làm khoa học nên đã dùng tiếng nói của chính các nhà khoa học thật lớn để mở mắt cho tôi. Tôi lại nhớ đến một câu chuyện về Newton. Sau khi ông phát minh ra định luật hấp dẫn vũ trụ kỳ diệu, nhiều người đã hỏi ông làm cách nào ông lại có thể phát minh ra định luật vĩ đại như vậy. Newton vừa cười vừa trả lời: "Ðó là nhờ tôi đã đứng trên vai những người khổng lồ". Chúa như đang nhắc nhở tôi: "Hãy đứng lên vai những người khổng lồ này thì con sẽ nhận ra Chân Lý của Ta". Quả nhiên tôi đã bị Ngài bắt phục dễ dàng. Cái tư tưởng vô thần, được tích lũy công phu và sử dụng trong bao nhiêu năm nay, bị đánh bật khỏi đầu tôi. Xưa nay tôi vẫn nghĩ đơn giản: không có Ðức Chúa Trời vì không ai chứng minh được sự hiện hữu của Ngài. Nhưng bây giờ tôi lại biết đặt câu hỏi mới: "Ai đã chứng minh được Ðức Chúa Trời không hiện hữu?" Tất cả chỉ dựa vào cảm giác của con người; mà cảm giác thì không phải là một cách chứng minh khoa học. Người đứng ở Trái đất nói rằng Mặt Trăng quay quanh Trái Ðất; nhưng quan sát viên đứng ở Mặt Trăng sẽ bảo Trái Ðất quay quanh Mặt Trăng. Ai đúng? Hơn nữa, có nhiều cái hiện hữu mà không thể nhận biết được bằng cảm giác, chẳng hạn như trí khôn con người. Không có và không thể có một máy nào đo được trí khôn. Vì vậy, quan niệm "Có Chúa" hay "Không Có Chúa" là vấn đề Ðức Tin, nằm ngoài phạm vi của khoa học, của cảm giác. Nói theo ngôn ngữ khoa học đây là những tiên đề (axioms).

Thật ra tiên đề Có Chúa dễ tin hơn nhiều. Nhà bác học Newton đã làm một mô hình hệ thống Mặt Trời rất đẹp để ngay trên bàn làm việc. Một hôm có một người bạn vô thần đến thăm. Ông bạn khen mô hình đẹp quá và hỏi rằng "Ai đã làm nên vậy?". Newton cười hóm hỉnh trả lời "Tự nhiên mà có đấy thôi". Ông bạn không tin. Newton trả lời: "Thế thì tại sao cậu lại tin cả cái vũ trụ vĩ đại chuyển động nhịp nhàng này tự nhiên mà có, không cần Ðấng Sáng Tạo? "

Tương tự như vậy, nếu đi làm về mà có cơm dẻo canh ngọt trên bàn thì nhất định chúng ta tin rằng phải có một bàn tay khác chăm sóc. Chân lý đó thật quá đơn giản, vậy mà tại sao nhiều người (kể cả tôi trước đây) lại theo tiên đề không Có Chúa. Kinh Thánh có câu trả lời: "vì chúa đời này (ma quỷ) đã làm mù lòng họ ".

Tính muôn màu muôn vẻ của thiên nhiên, tính di truyền kỳ diệu: hạt giống nào sinh cây trái đó, vẻ đẹp tuyệt vời của những nàng hoa, sự hài hòa và hoàn thiện của cơ thể con người, sự hùng vĩ của bầu trời sao; tất cả những cái đó, cùng với những ý kiến các vĩ nhân mà tôi hằng kính phục, chính là sự minh họa tuyệt vời và là cơ sở để cho tôi tin rằng phải có Ðấng Sáng Tạo. Ðó chính là Ðức Chúa Trời toàn năng (He possesses all power: omnipotent) toàn tri (He knows everything), toàn trí (He has all knowledge: omniscient) và toàn tại (He is present everywhere at one and the same time: omnipresent).

Dần dần tôi cũng tin Kinh Thánh là Lời hằng sống của Ðức Chúa Trời, vì dù đã được viết bởi hơn bốn mươi tác giả, ở những địa diểm khác nhau, trải ra 1500 năm, nhưng Kinh Thánh là một thể thống nhất. Từ đầu đến cuối đều nói về kế hoạch cứu rỗi của Chúa đối với nhân loại. Thật ra, đây cũng là vấn đề của Ðức Tin, là tiên đề thứ hai cho mọi người tin Chúa.

Một trong những khái niệm khó nhất là khái niệm Ðức Chúa Trời ba ngôi một thể.

Cảm tạ Chúa đã đào tạo tôi thành một người nghiên cứu vật lý, nên điều này đối với tôi lại rất dễ chấp nhận khi so sánh với nước. Nước cũng có ba trạng thái là rắn, lỏng và hơi. Ba trạng thái vật chất ấy đều có cùng bản chất là H2O. Có thể nói ba là một, một nhưng là ba. Ở đâu có một là có cả ba trạng thái. Ðiều thật khó hiểu đã trở thành quá rõ ràng, mặc dù đây chỉ là một sự so sánh rất khập khiễng, một sự minh họa rất đại khái mà thôi.

Khi đã có những niềm tin cơ bản ấy (thừa nhận cả hai tiên đề), thì mọi thắc mắc về các phép lạ đều được giải đáp dễ dàng. Ðức Chúa Giê-xu chính là Ðức Chúa Trời hiện thân làm người như chúng ta. Như vậy, Ngài là Ðấng Sáng Tạo. Chính Ngài đã tạo dựng nên vũ trụ này, phép lạ vĩ đại nhất, thì những phép lạ khác trong Tân Ước, như đi bộ trên mặt nước, gọi người chết sống lại, đối với Ngài có gì là khó thực hiện.

Những lời dạy của Chúa Giê-xu đã gây cho tôi nhiều xúc động, vì thấy tình yêu thương của Ngài thật vô bờ bến. Ngài cũng phán: "Ta là Ðường Ði, Chân Lý, và Nguồn Sống. Nếu không nhờ Ta, không ai được đến với Cha". Ngài không tìm đường đi tới hạnh phúc vĩnh cửu cho chúng ta, mà chính Ngài là con đường dẫn chúng ta đến sự cứu rỗi linh hồn. Ngài không nói tới một chân lý nào khác, vì chính Ngài là chân lý tuyệt đối duy nhất. Và cũng chính Ngài là nguồn sống, vì tổ phụ A-đam của chúng ta đã nhờ sinh khí của Ngài mà trở thành một loài sinh linh.

Người Việt Nam cũng tin có Ông Trời. Ca dao Việt Nam có bài:

Lạy Trời mưa xuống,
Lấy nước tôi uống,
Lấy ruộng tôi cầy,
Cho đầy bát cơm,
Lấy rơm đun bếp
...

Con người tưởng rằng có thể trực tiếp đến với Ðức Chúa Trời, đến với Cha Thiên Thượng. Chúa Giê-xu cho biết: tội lỗi đã tạo ra một hố ngăn cách giữa nhân loại với Ðức Chúa Trời, và bây giờ chính Ngài là chiếc cầu duy nhất bắc qua hố thẳm ấy. Ai không tin nhận Ngài thì không thể đến cùng Ðức Chúa Trời được. Ngài cũng phán: "Này, Ta đứng ngoài cửa mà gõ. Nếu ai nghe tiếng Ta mà mở cửa cho, Ta sẽ vào ăn bữa tối với người đó, chỉ người với Ta".

Thật sự cảm động trước những lời dạy đầy tình yêu thương ấy, tôi đã quỳ gối ăn năn về tội lỗi trong những năm sống vô thần, và thành kính mời Ngài vào làm chủ cuộc đời mình. Từ đó đời tôi hoàn toàn được đổi mới, tràn ngập ánh sáng, bình an và hy vọng.

Thưa quý vị,

Với bài viết ngắn này, tôi không thể nào nói hết được những phước hạnh mà Chúa đã ban cho tôi từ ngày tôi tin nhận Ngài. Trước đây tôi cứ nghĩ chết là hết. Thật ra không phải thế. Kinh Thánh cho biết rằng chết là bắt đầu một cuộc đời mới, như hạt giống chết đi để bắt đầu cuộc đời của một cây xanh. Chúa Giê-xu cũng dạy rằng: "Ðức Chúa Trời yêu thương nhân loại đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, để cho hễ ai tin Con ấy không bị hư vong mà có sự sống đời đời".

Ðể kết thúc, xin cho phép tôi trích dẫn lời của Albert Einstein: "Tôn giáo của tôi là sự hạ mình chiêm ngưỡng Ðấng vốn là thần linh, tối cao, vô hạn, đã tự bày tỏ chính Ngài trong những phần tử vô cùng nhỏ bé của vũ trụ, để cho chúng ta có thể bằng tư duy thiển cận tầm thường của mình cũng nhận biết được Ngài. Chính sự hiểu biết về những quy luật tuyệt vời của vũ trụ vĩ đại và kỳ diệu đã đem đến cho tôi niềm tin sâu sắc về sự hiện diện của một Ðấng quyền năng tối thượng đã sáng tạo nên vũ trụ, cái mà con người không thể nào lãnh hội được bằng lý trí của mình, Ðấng đó chính là Ðức Chúa Trời của tôi." (Barnett Lincoln-The Universe and Dr. Einstein, p. 95). Ông cũng tuyên bố: "Tôi sẽ đi nhà thờ nào lấy những lời dạy của Chúa Giê-xu làm tín điều của mình." (Knights Treasure of Illustrations, p. 217)

Cầu Chúa dùng bài làm chứng ngắn này để góp phần rất nhỏ giúp qua vị tin nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu, mời Ngài vào làm chủ cuộc đời mình và nhận được ơn cứu rỗi, tức là sự sống đời đời mà chính Ngài đã hứa ban tặng. Kinh Thánh dạy rằng: "Ðức Chúa Trời là tình yêu". Tin nhận Chúa Giê-xu, quý vị sẽ được nếm trải tình yêu thương ngọt ngào ấy như hàng tỉ người và cả chính tôi đã từng kinh nghiệm được. Quý vị sẽ như một người con lạc đường quay trở về nhà cha đẻ của mình, mọi thứ trước đây ở bên phải nay đều ở bên trái và ngược lại (như đại văn hào Nga Lev Tonstoi đã nhận xét). Phước hạnh và tình thương của Chúa sẽ theo quý vị đến hết cuộc đời như Ngài đã hứa. Vui biết mấy, một ngày mai, chúng ta sẽ được gặp nhau ở Thiên Ðàng, cùng nắm tay ca hát tôn ngợi Ðức Chúa Trời yêu quý, Ðấng Sáng Tạo, đã dựng nên trời đất vũ trụ, cũng như cả quý vị và tôi. Thật là một niềm hạnh phúc tuyệt vời! Ước mong sẽ được trao đổi tâm tình thêm với quý vị qua các phương tiện thông tin hiện có.

Phan Như Ngọc



Quan điểm siêu hình của Darwin
Tác giả: Lê Anh Duy


Vào năm 1859, Charles Darwin cho xuất bản cuốn sách Nguồn Gốc Các Loài (NGCL) [1]. Trong cuốn sách này, ông đặt nền tảng đầu tiên cho thuyết tiến hóa, nói rằng, thế giới sinh học hiện nay tiến hoá một cách tiệm tiến từ một hay một số ít loài đơn giản hơn lên loài phức tạp hơn. Darwin bắt đầu bàn về thuyết tiến hoá (TTH) dựa vào quan sát thực nghiệm trong sự thuần hoá (domestication) thú rừng thành gia súc. Lấy tỉ dụ là chó nhà. Theo ông, sở dĩ có loài chó nhà là vì con người gia hóa chó hoang. Sau khi thú hoang đã trở thành gia súc rồi, con người tiếp tục cấy giống (breeding) theo sở thích riêng của mỗi người để từ một loài thú hoang, có được nhiều giống chó nhà như hiện nay (tỉ dụ như chó săn, chó Nhật, chó xù, chó cụt đuôi, chó mực, v.v.). Theo ông quá trình này bắt đầu từ một thay đổi nhỏ trong đặc tính của một loài thú (tỉ dụ như lông màu đen) - gọi là biến dị, rồi do con người chọn giống, cố kết đặc tính đó lâu ngày nên có loài cho mực. Trong quá trình thuần hóa và cấy giống, thiên nhiên tạo ra những biến dị, còn con người là yếu tố chính, chọn và cố kết một biến dị nào đó của con thú mà họ thích. Do ý thích của mỗi người, thực phẩm, nhiệt độ, môi trường, v.v. khác nhau, nên bắt đầu từ một loài chó hoang, nhiều người khác nhau đã gây giống được nhiều giống chó nhà hiện nay.

Dựa trên kết luận này, Darwin tiếp tục đi xa hơn nữa đưa ra lý thuyết Chọn Lọc Tự Nhiên (CLTN) (Natural Selection) để giải thích nguồn gốc các loài trong thiên nhiên. Theo ông, tất cả các loài hiện nay bắt nguồn từ một số ít loài đơn giản hơn, gọi là loài cha mẹ. Trong loài cha mẹ này có một số biến dị nào đó do thiên nhiên tạo ra. Nếu biến dị đó có lợi cho sự sinh tồn của loài đó, thì biến dị đó cứ được củng cố, và theo thời gian, loài đó phát triển thành loài mới và sinh tồn mạnh mẽ. Ngược lại, nếu biến dị đó có hại cho loài, thì nó sẽ bị diệt chủng. Trong khi yếu tố chính trong quá trình gia hóa và cấy giống là con người, yếu tố chính trong quá trình CLTN là thiên nhiên. Chính thiên nhiên cung cấp biến dị, tạo điều kiện cho quá trình tiến hóa; cũng chính thiên nhiên "chọn" cho loài nào sống vì nó thuận với điều kiện sống của môi trường, và tiêu diệt loài nào đó vì nó có những biến dị nghịch với môi trường.

Trong cuốn Nguồn Gốc Các Loài, Darwin chỉ bàn về những nguyên tắc căn bản của TTH. Vào năm 1871, ông cho xuất bản cuốn sách nữa, Sự Ra Đời Của Con Người (The Descent of Man), trong đó nguồn gốc con người mới được bàn đến một cách cụ thể. Trong cuốn sách này, Darwin cho rằng con người có thể xuất thân từ những động vật thấp hơn như khỉ, từ nhận xét rằng cấu trúc cơ thể và sự phát triển bào thai của các loài này có nhiều điểm tương đồng. Do các công trình này, Darwin được nhiều người xem là cha đẻ của TTH. Tiếp theo Darwin, khoa học gia người Nga Oparin đề ra thuyết tạo sinh vô cơ (abiogenesis) để bổ xung thêm cho thuyết tiến hoá Darwin. Thuyết tạo sinh vô cơ là một chủ thuyết cho rằng sự sống bắt đầu bằng sự kết hợp ngẫu nhiên của các chất vô cơ (như Oxigen, Hydrogen, Nitrogen, Carbon) do sấm sét làm xúc tác. Từ đó, TTH Darwin-Oparin được xem như nền tảng khoa học cho các chủ nghĩa duy vật, trong đó có chủ nghĩa cộng sản (CNCS). Cơ sở lý thuyết của CNCS là duy vật biện chứng lịch sữ quan, cũng là một kiểu tiến hóa, theo đó, xã hội con người tiến hóa từ tổ chức thấp lên cao, nhờ vào giai cấp đấu tranh, cũng như sự tiến hóa của các loài từ mức thấp lên mức cao vậy, do quá trình chọn lọc tự nhiên vậy. TTH cũng được một số người cổ xúy như là đồng minh cho Phật giáo, vì về bản chất, triết lý tôn giáo Á Đông này cũng là một kiểu tiến hóa của "tâm thức" nhờ vào tu hành.

Tại Việt Nam, TTH có môi trường để phát triển. TTH không còn là một bộ môn khoa học trong trường nữa mà một chính sách của nhà nước để đào tạo nên công dân xã hội chủ nghĩa. Điều kỳ lạ là có một phó tiến sĩ người Việt trong nước, sinh ra và lớn lên tại miền Bắc, tốt nghiệp hậu đại học từ Đông Âu cũ (cộng sản), chấp nhận TTH như là một hiện thực và dùng nó để chỉ trích các chính sách của nhà nước CSVN [2]. Có một người Việt Nam khoa bảng khác tại hải ngoại có trình độ tiến sĩ khoa học, có khuynh hướng thân cộng sản cũng khẳng định TTH là một dữ kiện (fact) [3], và dùng nó để chống báng Đức Chúa Trời. Trong khi đó, có tiến sĩ Phan Như Ngọc [4], cũng đã từng lớn lên trong chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa tại miền Bắc Việt Nam, từng giảng dạy các bộ môn duy vật tại các trường đại học Hà Nội, đã từ bỏ chủ nghĩa duy vật mà trở thành Cơ Đốc nhân. Trên thế giới cũng có rất nhiều khoa học gia duy vật, nhưng cũng có các khoa học gia khác như tiến sĩ vũ trụ học, Hugh Ross trở nên Cơ Đốc nhân vì không thể chứng minh được là vũ trụ tự nhiên mà có [5]. Do đó, chúng ta thấy rằng, mặc dù trên bề mặt con người rất khác nhau về tuổi tác, địa vị, giai cấp, học vấn, giống phái, chủng tộc, kinh nghiệm đời, quan điểm chính trị, v.v., cả nhân loại chỉ ở một trong hai phe: Một phe cho rằng có Đấng Tạo Hoá tạo ra vũ trụ trong đó có con người; một phe cho rằng vũ trụ tự nhiên mà có. Trong cả hai phe, có đủ các chuyên gia khoa học có nhiều năm nghiên cứu trong các ngành khoa học liên đới. Như vậy vấn đề TTH không chỉ nằm trong mặt phẳng vật chất, và tâm trí mà nằm trong mặt phẳng tâm linh, trên đó con người phải tự hỏi và phải trả lời cho chính mình: Có Đấng Tạo Hóa hay không?

Trong bài này chúng tôi không trình bày quan điểm chủ quan của chúng tôi về khía cạnh khoa học của TTH, mà bàn về đặc tính tâm lý và tâm linh của những người ủng hộ cho thuyết tiến hóa, đặc biệt là người Việt Nam, và xin hoãn bàn về khía cạnh khoa học trong những bài sau. Ý tưởng chúng tôi trong bài này dựa vào các sự kiện quan sát khi tiếp xúc với những người ủng hộ thuyết tiến hoá trong cộng đồng người Việt Nam tại hải ngoại. Theo nhận xét của chúng tôi, các người ủng hộ TTH có các điểm chung sau đây:

1- Nói nhiều về Darwin, nhưng không đọc sách của Darwin:

Các tác phẩm của Darwin được rất nhiều người đề cao tới như là một công trình khoa học, là nền tảng cho chủ nghĩa duy vật. Người ủng hộ TTH nhắc tới Darwin như là người vô thần đầu tiên đánh bại Thánh Kinh, vì Thánh Kinh dạy rằng chính Đức Chúa Trời tạo dựng ra vũ trụ trong đó có loài người. Họ biểu lộ sự ngưỡng mộ Darwin trong các bài viết của họ, với các tựa đề giựt gân như "Thượng Đế đã chết," "Thượng Đế hấp hối," v.v. nhại theo kiểu triết gia Friedrich Nietzsche. Nhưng nếu họ đọc sách Darwin thì sẽ biết ông không phải là người vô thần như họ muốn. Nếu chúng ta muốn thật sự biết quan điểm siêu hình (metaphysical) của Darwin thì chúng ta phải đọc NGCL. Trong đoạn kết của cuốn sách này, Darwin đã viết như sau:

"Quan niệm về sự sống này [tức là TTH] có vài điểm mạnh. Đầu tiên được Đấng Tạo Hóa truyền hơi thở vào để thành một hay vài thể sống đơn giản nhất. Từ một sự bắt đầu đơn giản đó đã và đang tiến hóa ra vô số những sinh thể đẹp và kỳ diệu nhất trong khi hành tinh này vẫn xoay vần theo đinh luật hấp dẫn cố định."

(There is grandeur in this view of life, with its several powers, having been originally breathed by the Creator into a few forms or into one; and that, whilst this planet has gone cycling on according to the fixed law of gravity, from so simple a beginning endless forms most beautiful and most wonderful have been, and are being, evolved.) [6]

Chúng ta thấy rằng sau khi bàn về TTH trong hơn 600 trang sách, cuối cùng Darwin mới bày tỏ quan điểm siêu hình của ông trong một câu ngắn ngủi trong phần kết luận. Quan điểm của ông là có Đấng Tạo Hóa; Ngài đã tạo dựng ra một số sinh thể đơn giản đầu tiên; và sau đó Ngài đã để cho các sinh thể này tự do tiến hóa mà không can dự vào. Nổ lực của ông không nhằm vào việc trả lời câu hỏi là có Đấng Tạo Hóa hay không mà là sự liên hệ của Ngài với thế gian là bao nhiêu. Quan điểm này "có công" bảo vệ Đấng Tạo Hóa khỏi bị thế gian trách móc vì những đau khổ ở đời (vì Đấng Tạo Hóa không có trách nhiệm gì với thế gian nữa sau khi đã tạo dựng đầu tiên lên vũ tru.) Thật không may cho Darwin, công trình của ông được nhiều người nhận quàng là cơ sở khoa học cho chủ nghĩa vô thần (atheism), là chủ nghĩa không tin có Đấng Tạo Hóa.

Nhưng có bao nhiêu người trên đời này đúng nghĩa là vô thần? Người Mỹ có câu châm ngôn: "Ở dưới hầm trú cá nhân không có ai là vô thần cả." Khi còn được sống, con người thích làm theo sở thích của mình. Những điều mình thích có thể trái ý với Đức Chúa Trời. Nhưng khi đối diện với sự chết con người mới biết là mình sẽ không còn dịp làm những điều mình thích nữa. Khi đó bản ngã của con người mới có dịp hạ xuống để giúp con người nhận biết Đức Chúa Trời. Như vậy sự chết không phải là hoàn toàn vô ích cho con người, là loài có lý trí mạnh. Có sự chết con người mới biết mình nhỏ nhoi trước vũ trụ. Trước sự chết niềm tin con người mới thật sự được chứng nghiệm hay không. Chỉ có sự chết mới có đủ sức mạnh để thách thức lý trí con người một cách tối hậu mà thôi.

Như vậy cái mà chúng ta gọi là "vô thần" thật sự là "chối bỏ Đức Chúa Trời." Khi chối bỏ Ngài, con người cần một cái cớ "hữu lý." Cái cớ đó chính là TTH. Vì họ chỉ cần một cái cớ, nên không cần tìm hiểu xem Darwin tin điều gì, viết điều gì, làm sao đi tới cái kết luận của ông. Họ lười biếng tư duy, chỉ mù quáng chụp lấy công trình của ông, thêm thắt chút đỉnh tùy tiện, rồi gọi đó là siêu hình học của mình. Mỗi khi tâm linh đã có khuynh hướng chống báng Đức Chúa Trời, thì cả tâm linh lẫn não bộ không cần phải động nữa. Họ chụp vội lấy Darwin như "thấy người sang bắt quàn làm họ" mà không buồn cho tác giả một chút ít kính trọng bằng cách bỏ chút thì giờ đọc qua tác phẩm của ông ta.

2- "Thuyết tiến hoá là một dữ kiện (fact)":

Tiến hóa nhân lập đi lập lại câu nói này với một âm điệu rất "khoa học." Nhưng không may nó phơi bày ra ánh sáng một khủng hoảng trong hệ thống tư duy của họ: Nếu đã là "thuyết" thì không thể là "dữ kiện" được. Dữ kiện là một cái gì sáng tỏ, hoàn chỉnh, "đụng chạm" được, "thấy" được, "sờ" được, v.v. Thuyết là một "câu chuyện" được diễn dịch theo ý riêng dựa vào một số dữ kiện. TTH dựa trên một số dữ kiện quan sát của Darwin về sự giống nhau của các loài, từ đó Darwin diễn dịch ra là loài nào giống nhau ắt phải có chung một nguồn gốc. Có thể mọi người đồng ý với Darwin về sự giống nhau của một số loài, nhưng không phải mọi người đều đồng ý với ông rằng nếu chúng đã giống nhau, ắt hẵn phải có chung nguồn gốc. Do vậy, TTH vẫn còn là một lý thuyết chứ không thể là một dữ kiện được. Ngay cả như thuyết Big Bang - là lý thuyết về nguồn gốc của vũ trụ, chặc chẽ hơn nhiều lần về mặt lý thuyết lẫn thực nghiệm so với thuyết tiến hóa, vẫn được gọi là thuyết chứ vẫn không được xem là dữ kiện. Nếu một điều đã là dữ kiện, thì chúng ta không cần nghiên cứu thêm để hoàn chỉnh nó. Nhưng ngày nay, các khoa học gia tiến hóa vẫn tiếp tục tìm tòi trong lãnh vực này; có thành quả khoa học củng cố thuyết tiến hoá, có thành quả chống lại.

Vì không đọc Darwin, nên tiến hoá nhân không biết Darwin đã dành ra ít nhất là một chương để bàn về các yếu điểm, trong đó có sự hiếm hoi về bằng chứng di tích, trong lý thuyết của ông (Chương Sáu: Difficulties of the Theory). Do sự hiếm hoi này, mà cho tới bây giờ sau gần 150 năm người ta vẫn còn đào xới để hy vọng tìm ra nhưng di tích về các loài chuyển tiếp (transitional species - sẽ bàn tới trong các bài sau) để chứng nghiệm cho lý thuyết Darwin. Do vậy, khi một người muốn trình bày cho đọc giả một lý thuyết khoa học một cách khách quan, người đó cần phải trình bày cả hai mặt, thuận và lợi. Nhất là người đó lại có học vị tiến sĩ khoa học, đã từng giảng dạy tại trường Đại Học Khoa Học Sài Gòn, đã từng có các công trình nghiên cứu khoa học, thì sự đòi hỏi trong khi viết lách phải cao hơn người khác. Nhưng trong các bài viết của Giáo Sư Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc, là xướng ngôn viên cho TTH người Việt Nam, đọc giả ít thấy ông trình bày dữ kiện khoa học mà hay nghe ông trích dẫn câu nói của các tiến hóa nhân khác về TTH. Như vậy niềm tin của tiến hóa nhân là niềm tin của kẻ khác, và chúng ta biết rằng không phải lúc nào người khác cũng đúng. Như vậy, mặc dù Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc đã từng đi qua sự huấn luyện cam go của người làm khoa học: chứng, phản chứng, thu thập, tổng hợp, và phân tích dữ kiện, v.v.- đứng trước vấn đề tâm linh, ông cũng giống như đại đa số các người khác.

Trong khi đó, niềm tin của Cơ Đốc nhân là tiếng thét của chính linh hồn mình về sự Chúa Jesus là ai. Khi "Ðức Chúa Jêsus đã vào địa phận thành Sê-sa-rê Phi-líp, bèn hỏi môn đồ, mà rằng: Theo lời người ta nói thì Con người là ai? Môn đồ thưa rằng: Người nói là Giăng Báp-tít; kẻ nói là Ê-li; kẻ khác lại nói là Giê-rê-mi, hay là một đấng tiên tri nào đó. Ngài phán rằng: Còn các người thì xưng ta là ai? Si-môn Phi-e-rơ thưa rằng: Chúa là Ðấng Christ, con Ðức Chúa Trời hằng sống." (Ma-thi-ơ 16:13-16) Đây là lần đầu tiên có một người thốt lên điều thú nhận về Chúa Jesus là Đấng Christ. Lời thú nhận này đã đóng dấu vào người đó dấu ấn của sự cứu rỗi đời đời trong Chúa Jesus Christ. Niềm tin của Cơ Đốc nhân không dựa trên điều kẻ khác nói về Đấng Christ, về Thiên Chúa là Đấng Tạo Hóa, mà là sự thú nhận của chính mình về Ngài. Do vậy khi có một giáo hoàng hay "giám mục" hay "mục sư" nào đó nói khác đi về Chúa Jesus Christ, hay công nhận TTH là đúng, Cơ Đốc nhân thật vẫn là người thú nhận trước đám đông và trong sự riêng tư với Ngài, là chính Ngài là Đấng Christ, là chủ tể của vũ trụ này, trong đó có loài người chúng ta.












--(Khuong Nguyen)

Saturday, June 2, 2007

Wednesday, May 9, 2007

Nghèo, Giàu và Sang

Giàu và Nghèo

Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ tìm đến nông trại của một gia đình nghèo nhất nhì vùng. "Đây là một cách để dạy con biết qúy trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình" – người cha nghĩ đó là bài học thực tế tốt cho đứa con bé bỏng của mình.

Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây, họ lại trở về nhà. Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười: "Chuyến đi như thế nào hả con?"

- Thật tuyệt vời bố ạ!

- Con đã thấy người nghèo sống như thế nào rồi đấy!

- Ô, vâng.

- Thế con rút ra được điều gì từ chuyến đi này?

Đứa bé không ngần ngại:

- Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi dài đến giữa sân, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải treo những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân thì họ có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống và họ có cả những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phục vụ người khác. Chúng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở nhau…

Đến đây người cha không nói gì cả.

"Bố ơi, con đã biết chúng ta nghèo như thế nào rồi…" – cậu bé nói thêm.

Rất nhiều khi chúng ta đã quên mất những gì mình đang có và chỉ luôn đòi hỏi những thứ gì không có. Cũng có những thứ không giá trị với người này nhưng lại là mong mỏi của người khác. Điều đó còn phụ thuộc vào cách nhìn và đánh giá của mỗi người. Xin đừng quá lo lắng, chờ đợi vào những gì bạn chưa có mà bỏ quên điều bạn đang có, dù là chúng rất nhỏ nhoi.

(sưu tầm từ sưu tầm )

This story makes me remember my currently most favorite quote: "Smart people learn how to improve their lives, happy people learn how to live with their shortcomings" --> Be smart and be happy.

Giàu và Sang

Sau đây là trích từ bài post của Danny, ở đây mạn phép tác giả bỏ dấu vô cho dễ đọc một tí ^_^

Hôm rồi đi nhậu ở 1 quán cóc, nói chuyện với ông chủ quán thì nghe được 1 topic làm mình cảm thấy interesting nên làm cái blog này coi thử ý kiến mọi người thế nào. Mình chỉ xin giới hạn topic này đối với 8X, 9X.

Dĩ nhiên ai cũng muốn mình giàu sang. Nhưng nếu tách ra 2 loại người: người giàu và người sang thì sẽ như thế nào? Bạn sẽ chọn mình sang hay mình giàu? Điều này cũng là 1 quyết định không phải dễ dàng, nó tùy thuộc vào lối sống, môi trường xã hội; từ đó nhân sinh quan của mỗi người sẽ khác. Xin được phân tích theo P.O.V của mình như sau:

- Đôi lúc anh diện trên người 1 bộ cánh đắt tiền (đồ tây Pierre Cardin, giày Gucci, đồng hồ Longines, dt 8800, xe Piaggio...), khi đi ăn thì phải là ở Dìn Ký, Hoàng Long, Tân Hải Vân, khi đi cafe thì phải là Highland, Napoly, để giải trí anh sẽ chọn bar, club để đi... Nhưng khi cần 1 khoản tiền lớn (ví dụ như 50tr để sửa nhà...), liệu anh sẵn sàng đáp ứng ngay được không? Hay đơn giản là anh có được tài khoản NH khoảng vài chục đến 100 triệu, 1 mảnh đất không?
Cái này gọi là Người Sang nhưng không Giàu. Đối tượng này thường là dân thành thị. Dĩ nhiên họ đã tự lập, không phụ thuộc vào gia đình nữa, công ăn việc làm ổn định, lương không phải là thấp.

- Mọi người luôn luôn nhìn thấy anh trong trang phục: quần tây, áo sơmi bỏ ngoài quần, mang dép/sandal, đồng hồ casio điện tử (120K VND/1 cái), đi xe Wave TQ, dtđ 8250, đi nhậu thì chỉ việc tấp vào quán nào gần nhà uống 1, 2 xị chuối hột, giải trí thì 2-3 tuần đi cafe Trung Nguyên 1 lần. Thế nhưng, ở ngoài quê gởi vào bảo là cần 1 khoản tiền chừng 100tr để lo cho ba mẹ nằm viện hoặc để sửa lại nhà. Thậm chí, anh còn có thể lo cho mấy đứa em đi học, trong tay anh đã có được 100-200m2 đất ở Gò Vấp, Bình Thạnh gì đó.
Đây là loại Người Giàu nhưng không Sang. Thường họ là những thanh niên từ vùng khác vào TP để sinh sống.

Theo ý kiến của mình thì loại người nào cũng tốt, miễn là anh biết dung hòa nó, không "hưởng thụ" quá đà và cũng không cần thiết phải... tự ép mình sống khắc khổ quá đáng. Nhưng lối sống của những người ở loại thứ 2 cũng đáng để chúng ta, những người không phài có quá nhiều gánh nặng gia đình điều chỉnh sự "hưởng thụ" của mình cho đúng không?

Vậy thì theo P.O.V của mọi người, có ai có ý kiến gì về vấn đề này không?

Và đây là my comment:

Nếu phải chọn giữa 2 loại người như D nói, thì K thich loại người thứ 2 hơn. Loại người 1 có vẻ như sĩ diện, trao chuốt vẻ bề ngoài của mình trong khi thực chất không có gì đáng kể. Loại người 2 có vẻ khiêm tốn, giản dị , biêt lo xa, quan tâm đến gia đình, người thân.

Anyway, cá nhân K thích nhất là người biết sữ dụng tiền hiệu quả và hợp lý. Đó có thể là người biết dung hoà giữa giàu và sang như D nói. Người đó có thu nhập cao, biết dành dụm, biết đầu tư, biết sữ dụng đồng tiền của mình để tạo ra tiền, biết chi tiêu hợp lý, phù hợp trong giao tiếp, tùy theo từng đối tượng.

Source: Danny's blog

Sẵn ở đây cũng xin nói là mình thích nhưng người tự lập và đặc biệt ghét những người mà mình gọi là "ăn bám". Loại người 1 và 2 ở ví dụ trên đều có tính tốt là tự lập và họ hoàn toàn có quyền sữ dụng tiền mình kiếm được theo ý họ muốn. Sẽ tốt hơn nếu họ biết sữ dụng đồng tiền hiệu quả và hợp lý hơn thôi.

Còn những thanh niên, sinh viên 8X, 9X không lo học, lo làm mới đáng quan ngại. Có những sinh viên không muốn học, không muốn làm vì gia đình giàu có và khi học ở RMIT mình đã gặp không ít trường hợp như vậy. Chỉ xin nói rằng dù gia đình có giàu có đến mấy đi nữa, khả năng tự lập, tự đứng trên đôi chân của mình mới là điều đáng quý, đáng trân trọng. Tôi trọng những người biết tự lập.

"Cha mẹ để lại cho con 1 rương vàng không bằng để lại cho con kiến thức, hướng dẫn con em mình biết tự lập và quý trọng đồng tiền tự mình kiếm được."

Thursday, May 3, 2007

Yêu và Thích

Yêu và Thích

Người bạn thích và người bạn yêu:

Đứng trước người mà bạn THÍCH, TIM của bạn sẽ ĐẬP NHANH HƠN. Nhưng khi đứng trước người bạn YÊU, bạn sẽ chỉ cảm thấy VUI HƠN.

Nếu đứng trước người mà bạn YÊU, thì mùa ĐÔNG sẽ như mùa XUÂN.
Còn khi đứng trước người bạn THÍCH, mùa ĐÔNG chỉ ĐẸP HƠN.

Nếu bạn nhìn vào mắt người bạn THÍCH, bạn THẸN THÙNG
Nhưng nếu nhìn vào mắt người bạn YÊU, bạn sẽ MỈM CƯỜI.

Ở trước mặt người bạn THÍCH, bạn không thể NÓI NHỮNG GÌ MÌNH NGHĨ.
Nhưng nếu ở trước mặt người bạn YÊU, thì bạn hoàn toàn CÓ THỂ NÓI.

Khi đứng trước người bạn THÍCH, bạn bắt đầu cảm thấy NGƯỢNG.
Nhưng trước người bạn YÊU, bạn có thể "SHOW YOUR OWN SELF".

Bạn sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt người mà bạn THÍCH.
Nhưng bạn sẽ luôn mỉm cười khi nhìn vào mắt người bạn YÊU.

Khi người mà bạn THÍCH khóc, bạn sẽ lập tức an ủi
Nhưng khi người mà bạn YÊU khóc, bạn sẽ khóc cùng người ấy.

Những cảm giác về sự THÍCH thường bắt nguồn từ cái TAI. Nhưng những cảm nhận về TÌNH YÊU lại hay bắt đầu bằng ĐÔI MẮT. Cho nên khi bạn không còn THÍCH ai đó nữa, thì tất cả những gì bạn cần làm là chỉnh lại đôi tai của mình.

Nhưng nếu bạn không còn YÊU ai đó nữa, và mỗi khi bạn nhắm mắt thì TÌNH YÊU lại trở lại trên những giọt nước mắt và mãi mãi đọng lại trong TRÁI TIM của bạn.

Ref: Vivi's blog

Món quà đặc biệt

Đầu tiên là bạn sẽ cảm thấy hồi hộp.....Mất ngủ cả đêm ấy chứ, để đón nhận một món quà mà bạn biết là đặc biệt....Cái gì nhỉ????Và rồi bạn nói: Cho dù là cái gì, mình cũng sẽ yêu nó...và bạn ngủ...

Bạn thức dậy, câu hỏi vẫn còn đó, bạn bắt đầu đếm ngược... còn ba giờ, còn hai giờ, còn một giờ, còn ba mươi phút, còn.....

Bạn đi đến chỗ hẹn, không ngừng ngẫm nghĩ...Mình đến có sớm không, mình đến có muộn không? Liệu bây giờ mình đến có là...vô duyên không? Và bạn đến nơi...

Hít một hơi thật mạnh, bạn nghĩ tiếp, mình có nên nhắm mắt không?????Và bạn...mở mắt, hùng dũng tiến đến....

Và....giây phút chờ đợi đã đến, bạn tròn mắt??bạn sướng phát điên lên? bạn hét lên??? bạn vồ vập lấy????Không, hoàn toàn không, bạn lặng lẽ mỉm cười, bạn tự quay đi một nơi khuất để cười với trái tim bạn, bạn âu yếm nhìn món quà, âu yếm giỡn, âu yếm nhận lấy, âu yếm yêu mến, âu yếm cười...

Và bạn biết rằng bạn vừa nhận một món quà đặc biệt! Thật đấy, bạn có tin không?

Và bạn tin người đã tặng bạn món quà, cũng đã nhận được một món quà cũng tương tự như bạn, người ta cười hạnh phúc, nhễ nhại mồ hôi, người ta nhìn bạn, lặng lẽ sung sướng (hẳn người ta cũng quay đi, tự cười với trái tim mình...nhỉ?)

Bạn có biết món quà ấy là gì không...

Đó chính là tình yêu...

Ref: Dark Angel's blog

Monday, April 30, 2007

I Believe




Have you ever wondered what you believe in your life? Would you agree with what these songs below are telling you?

Yes, I believe that we have to believe in something, and those something should somehow be something as something below

I Believe In YOU (IL DIVO featuring CELINE DION)

Song lyrics
I don't believe in superstars,
Organic food and foreign cars.
I don't believe the price of gold;
The certainty of growing old.
That right is right and left is wrong,
That north and south can't get along.
That east is east and west is west.
And being first is always best.

But I believe in love.
I believe in babies.
I believe in Mom and Dad.
And I believe in you.

Well, I don't believe that heaven waits,
For only those who congregate.
I like to think of God as love:
He's down below, He's up above.
He's watching people everywhere.
He knows who does and doesn't care.
And I'm an ordinary man,
Sometimes I wonder who I am.

But I believe in love.
I believe in music.
I believe in magic.

And I believe in you.
Well, I know with all my certainty,
What's going on with you and me,
Is a good thing.
It's true, I believe in you.

I don't believe virginity,
Is as common as it used to be.
In working days and sleeping nights,
That black is black and white is white.
That Superman and Robin Hood,
Are still alive in Hollywood.
That gasoline's in short supply,
The rising cost of getting by.

But I believe in love.
I believe in old folks.
I believe in children.
I believe in you.

But I believe in love.
I believe in babies.
I believe in Mom and Dad.
And I believe in you

Ref: Quan's blog

Sunday, April 22, 2007

Gởi con yêu dấu

Huy Phương phỏng dịch từ bài thơ “To Our Dear Child” của một tác giả vô danh.

Nếu một mai thấy cha già mẹ yếu

Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân

Những lúc ăn mẹ hay thường vung vãi

Hay tự cha không mặc được áo quần.



Hãy nhẫn nại nhớ lại thời thơ ấu

Mẹ đã chăm lo tã, áo, bế bồng.

Bón cho con từng miếng ăn, hớp sữa

Cho con nằm trong nệm ấm chăn bông.



Cũng có lúc con thường hay trách móc

Chuyện nhỏ thôi mà mẹ nói trăm lần.

Xưa kia bên nôi, giờ con sắp ngủ

Chuyện thần tiên mẹ kể mãi không ngưng.



Có những lúc cha già không muốn tắm

Đừng giận cha và la mắng nặng lời.

Ngày còn nhỏ con vẫn thường sợ nước

Từng van xin “đừng bắt tắm, mẹ ơi!”



Những lúc cha không quen xài máy móc,

Chỉ cho cha những hướng dẫn ban đầu.

Cha đã dạy cho con trăm nghìn thứ

Có khi nào cha trách móc con đâu?



Một ngày nọ khi mẹ cha lú lẫn

Khiến cho con mất hứng thú chuyện trò

Nếu không phải là niềm vui đối thoại

Xin đến gần và hãy lắng nghe cha.



Có những lúc mẹ không buồn cầm đũa

Đừng ép thêm, già có lúc biếng ăn

Con cần biết lúc nào cha thấy đói

Lúc nào cha thấy mệt, muốn đi nằm.



Khi già yếu phải nương nhờ gậy chống

Xin nhờ con đỡ cha lấy một tay

Hãy nhớ lại ngày con đi chập chững

Mẹ dìu con đi những bước đầu ngày.



Một ngày kia cha mẹ già chán sống

Thì con ơi đừng giận dữ làm gì!

Rồi mai này đến phiên, con sẽ hiểu

Ở tuổi này, sống nữa để làm chi?



Dù mẹ cha cũng có khi lầm lỗi

Nhưng suốt đời đã làm tốt cho con

Muốn cho con được nên người xứng đáng

Thì giờ đây con cũng chẳng nên buồn.



Con tức giận có khi còn xấu hổ

Vì mẹ cha giờ ăn đậu ở nhờ.

Xin hãy hiểu và mong con nhớ lại

Những ngày xưa khi con tuổi ấu thơ.



Hãy giúp mẹ những bước dài mệt mỏi

Để người vui đi hết chặng đường đời.

Với tình yêu, và cuộc đời phẩm giá

Vẫn yêu con như biển rộng sông dài.



Luôn có con, trong cuộc đời

Yêu con cha có mấy lời cho con.

Bố Mẹ của con

----------------------------------------------------

Thơ Viết Lên Tường*

Nguyễn Hữu Nhật dịch

Dạy con còn bé, con ơi,

chải đầu, cầm đũa, mất thời gian lâu,

Dây giầy buộc, nước mũi lau,

kỷ niệm mình sống bên nhau nhớ đời

Bây giờ thương lắm, con ơi!,

hay quên, mẹ lại chậm lời nói năng

Con chờ mẹ chút… họa chăng…

cả điều định kể cầm bằng…, con ơi

Ca dao học thuộc đầu đời

trăm lần con nhắc từng lời mẹ trao.

(Mẹ thường cắt nghĩa “tại sao?”,

ngây ngô con hỏi biết bao nhiêu lời

Xin tha cho mẹ, con ơi!,

kể đi kể lại chuyện người móm răng:

Chìm trong hồi ức xa xăm,

bài hát ru với bao năm … việc nhà

Dây giầy giờ mẹ xổ ra,

cơm rơi vạt áo, lỏng tra khuy cài,

Con càng giục, mẹ càng sai,

chải đầu tay yếu run hoài, con ơi

Phải chi con sống chẳng rời

ấm lòng mẹ lại tình người bên nhau

Dịu dàng thêm mãi về sau

chút tình nhẫn nại, mẹ cầu xin con

Mẹ giờ chẳng vững bằng con,

nhấc chân không nổi, bước run cuối đời.

Nắm tay dìu mẹ, chậm thôi,

như con xưa, thuở đầu đời tập đi….

Nguyễn Hữu Nhật

*Nguyễn Hữu Nhật , Tạm thi chuyển. Tạm đặt tựa. Chuyển ngữ từ nguyên tác Hán Văn “Viết Trên Tường Nhà Dưỡng Lão

Saturday, April 21, 2007

Bí Quyết Nấu Ăn Ngon

Đây là câu truyện mà mình đã nghe kể từ rất lâu và cũng không biết chính xác câu truyện này bắt nguồn từ đâu. Mình chỉ nhớ và kể lại theo giọng văn của mình. Đây là câu truyện rất có chiều sâu, không những chỉ áp dụng trong nấu ăn mà còn áp dụng được cho rất nhiều điều. Các gia đình sẽ được hạnh phúc nếu biết cách sữ dụng nó.

Có một gia đình rất đầm ấm và hạnh phúc, các thành viên trong gia đình từ vợ chồng, con cái đều biết quan tâm nhau và chu toàn công việc của mình rất tốt. Người chồng và các con rất thích các món ăn mà người vợ nấu. Lúc đầu người chồng không để ý lắm đến cách nấu ăn của vợ ra sao, nhưng về sau vì quá thích các món ăn vợ nấu nên anh quan sát xem vợ mình chế biến các món ăn như thế nào. Điều đặc biệt và bí ẩn anh phát hiện là sau khi hoàn tất các món ăn, trước khi đem ra cho gia đình dùng, người vợ đều lấy một lọ nhỏ trên kệ và cẩn thận rắc vào các món ăn đó.

Tò mò, một hôm người chồng hỏi: "Anh thường thấy em dùng một lọ nhỏ để trên kệ để bỏ thứ gì đó vào các món ăn, nhưng anh không thấy thứ đó là gì cả, đó là nguyên liệu gì vậy em, tại sao anh thấy em dùng rất lâu mà vẫn không hết? Và đó có phải là bí quyết giúp em nấu được rất nhiều món ăn ngon mà anh và các con rất thích không?"

Người vợ đáp: "Đúng đó anh ạ, đó là nguyên liệu rất quan trọng giúp em nấu được những món ăn ngon cho anh và các con. Nhưng em không thể tiết lộ cho anh biết đó là gì được. Nguyên liệu đó rất quý và chính mẹ em là người đã trao cho em và dạy em biết cách sữ dụng nó."

Vì người vợ không nói cho mình biết đó là nguyên liệu gì nên một hôm trong lúc vợ đi vắng, vì quá tò mò, người chồng len lén tìm cách lấy chiếc lọ nhỏ trên kệ xuống và quan sát. Sau khi mở nắp lọ, anh rất nỗi ngạc nhiên vì thấy rằng chiếc lọ hoàn toàn trống rỗng.

Trong lọ chỉ có duy nhất một tấm giấy nhỏ được cuộn lại một cách cẩn thận. Mở cuộn giấy ra, anh bắt đầu đọc. Đó là lời nhắn nhủ của mẹ vợ anh cho con mình:

"Con ạ, khi nấu những món ăn cho gia đình mình, con hãy bỏ vào đó một chút tình thương."

Monday, April 16, 2007

Risk

- Cười là phải chịu rủi ro: bị coi như một kẻ ngốc.
- Khóc là phải chịu rủi ro: bị coi như một kẻ uỷ mị.
- Tạo quan hệ tốt với người khác là phải chịu rủi ro: sự ràng buộc.
- Bày tỏ cảm giác của mình là phải chịu tủi ro:người khác lợi dụng con người thật của mình.
- Nói ra mơ ước, ý kiến của mình trước mọi người là phải chịu rủi ro: có thể ước mơ không thành hiện thực và ý kiến không được tán thành.
- Yêu thương là phải chịu rủi ro: không được yêu thương đáp lại.
- Sống là phải chịu rủi ro: rồi sẽ có lúc phải chết.
- Hy vọng là phải chịu rủi ro: rối sẽ có lúc thất vọng.
- Cố gắng là phải chịu rủi ro: rồi sẽ có lúc thất bại.

Nhưng con người cần phải chĩu rủi ro vì thảm hoạ lớn nhất trong cuộc đời là không chấp nhận một rủi ro nào cả. Người không chấp nhận rủi ro hẳn là người không làm gì, không có gì và không là gì cả.

Người đó có thể tránh phải chịu đựng, tránh đau buồn, nhưng họ không thể học hỏi, thay đổi, trưởng thành, yêu thương và sống. Bị trói vào thái độ nhất định không chịu rủi ro, họ trở thành nô lệ và mất đi sự tự do của mình.

Chỉ một người chấp nhận rủi ro mới có thể tự do.

Reference: T&J's blog

I also remember the quote: "Nothing venture, nothing gain" and it's true