Wednesday, September 12, 2007
Sunday, September 9, 2007
...
Composedly, a wild goose flies across a long river
Its image sinks gently into the chilly water
The bird leaves its trace behind unintentionally;
Not on purpose, the water reflects it naturally...
Though the wild goose has flown away freely, without fear
In the deep water, is still mirrored the whole sky with the Moon clear
Once one understands all is originally sole emptiness,
Then to come, to leave, to have, to lose... all the same, no more no less!
Not simply in 1 single Time occurs blessed encounter like this!
We follow the boat of Wisdom to reach the Pure Land of bliss
This luck caused by in many pasts planting good roots!!
Follow the boat of Wisdom to reach the Source of truth
(Annada)
Its image sinks gently into the chilly water
The bird leaves its trace behind unintentionally;
Not on purpose, the water reflects it naturally...
Though the wild goose has flown away freely, without fear
In the deep water, is still mirrored the whole sky with the Moon clear
Once one understands all is originally sole emptiness,
Then to come, to leave, to have, to lose... all the same, no more no less!
Not simply in 1 single Time occurs blessed encounter like this!
We follow the boat of Wisdom to reach the Pure Land of bliss
This luck caused by in many pasts planting good roots!!
Follow the boat of Wisdom to reach the Source of truth
(Annada)
Monday, September 3, 2007
Mùa Thu
Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu (Lời Việt: Nam Lộc) lấy âm điệu từ nhạc phẩm “Tell Laura I Love Her “ nhưng giai điệu rất phù hợp và ăn ý với lời ca bằng tiếng Việt, nội dung khác biệt với bản gốc. Tên và lời nhạc phẩm được lấy ý từ một đặc san do các nữ sinh Trưng Vương thực hiện vào đầu thập niên 70.
Monday September 3, 2007 - 11:51am (ICT)
Tuesday, August 28, 2007
Life
Trong một buổi diển thuyết vào đầu năm học, Brian Dison tổng giám đốc của tập đòan Coca Cola - đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan của nghề nghiệp với những trách nhiệm khác nhau của con người:
| Cuộc sống giống một trò chơi tung hứng. Bạn phải luôn giữ năm quả banh trên không và bạn đặt tên chúng là: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tâm hồn. Bạn nhanh chóng nhận ra công việc là một quả banh làm bằng cao su. Nếu bạn lỡ làm rơi nó, nó sẽ nẩy trở lại, có khi cao hơn, có lúc thấp hơn tầm của bạn, nhưng không bao giờ đứng yên. |
Bạn làm thế nào đây?
Bạn đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác đó là vì mỗi chúng ta là những con người hòan tòan khác nhau, chúng ta là những cá nhân đặc biệt. Bạn chớ đặc mục tiêu của bạn vào những gì người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn là biết rõ điều gì là tốt nhất cho chính mình.
Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. bạn hãy nắm chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn mất đi ý nghĩa.
Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảng khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.
Bạn chớ bỏ cuộc cho khi bạn vẫn còn điều gì đó cho đi. Không có gì là hòan tòan bế tắc mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi bạn thôi không cố gắng nữa.
Bạn chớ ngại nhận rằng mình vẫn chưa hòan thiện. Đó chính là sợi chỉ mong manh ràng buộc chúng ta lại với nhau.
Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những vận hội của cuộc đời mình mà bạn học biết cách sống dũng cảm.
Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để cảm nhận tình yêu là hãy cho đi. Cách chóng nhất để mất tình yêu là níu giữ thật chặc.
Còn phương thế tốt nhất để giữ tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh.
Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh cho đến nỗi không những bạn quên đi mất nơi mình sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu nữa.
Bạn chớ quên những nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng.
Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng. Nó là kho báu mà bạn luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng.
Bạn chớ phạm phí thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không khi nào bắt lại đuợc. Cuộc đời không phải là một đường chạy mà nó là một lộ trình bạn hãy thưởng thức từng chặn đường mà mình đi qua.
Quá khứ đã là lịch sử. Tương lai là một mầu nhiệm. còn hiện tại là một món quà của cuộc sống, chính vì thế mà chúng ta gọi nó là tặng phẩm ( present)…
Collection
Monday, August 27, 2007
Tuesday, August 14, 2007
Tuesday, August 7, 2007
Chuyến xe cuộc đời
Cuộc đời giống như một chuyến đi trên tàu:
người người lên lên xuống xuống,
có khi gặp phải tai nạn.
Ở trạm này, ta gặp điều ngạc nhiên,
ở trạm kia, ta gặp nỗi u buồn.
Khi ta ra đời và lên tàu, ta gặp nhiều người
và ngỡ rằng họ sẽ ở với mình trong suốt cuộc hành trình:
đấy là cha mẹ mình!
Đau đớn thay
sự thật thì khác hẳn.
Rồi sẽ có lúc họ xuống một sân ga dọc đường,
để ta lại trong sự thiếu vắng tình yêu và lòng trìu mến của họ,
thiếu chân tình và sự hiện diện của họ cạnh mình.
Dù sao cũng có những người khác lên tàu
và trở nên rất quan trọng với mình.
Đấy là anh chị em, là bạn hữu và mọi người tuyệt vời
mà mình thương mến.
Có người xem cuộc hành trình
như một chuyến rong chơi.
Có người cảm thấy u sầu suốt cuộc hành trình,
Có người luôn hiện diện và sẵn sàng giúp đỡ những ai cần đến họ,
Có người khi xuống tàu, để lại cho mình nỗi nhớ khôn nguôi,
Có người vừa lên đã xuống mà mình chỉ đủ thời gian để thoáng thấy họ thôi,
Ta ngỡ ngàng vì nhiều hành khách mà mình mến thương
lại ngồi trên một toa xe khác,
họ để ta bơ vơ một mình,
trong suốt cả chuyến đi.
Dĩ nhiên, không ai có thể ngăn cản ta tìm họ,
khắp nơi trên con tàu,
Buồn thay, đôi khi ta không thể ngồi cạnh họ,
vì chổ ấy đã có người.
Không sao đâu, cuộc hành trình là như thế đó:
đầy thách thức, ước mơ, hy vọng, chia tay...
mà không bao giờ quay lại.
Ta hãy cố thực hiện cuộc hành trình
một cách tốt đẹp nhất.
Hãy cố thông cảm những người cùng đi với mình,
và hãy tìm ra những điều tốt nhất,
trong từng người một,
Hãy nhớ rằng trong suốt chuyến đi,
một người bạn đồng hành
cũng có thể chới với và cần ta thông cảm,
Chúng ta cũng có thể chới với
và lúc nào cũng cần một ai đó thông cảm với mình,
Điều bí ẩn trong suốt chuyến đi này
là chúng ta không biết lúc nào
mình sẽ vĩnh viễn xuống tàu,
Ta cũng không biết bạn đồng hành của mình
sẽ xuống lúc nào,
ngay cả khi ngồi sát bên ta.
Phần tôi, tôi nghĩ rằng,
tôi sẽ rất buồn khi phải xuống xe... chắc chắn là thế!
Từ biệt những bạn bè mà tôi từng gặp trên xe, hẳn là điều đau đớn,
Để lại người thân ở lại một mình hẳn là buồn đau,
Nhưng tôi chắc chắn rằng một ngày kia,
tôi sẽ đến ga trung tâm và gặp lại tất cả mọi người,
với một số hành trang mà khi lên xe họ không hề có,
Tôi vui mừng và cảm thấy hạnh phúc vì đã góp phần,
làm gia tăng và phong phú cho hành trang của họ,
Chúng ta hãy làm hết sức mình
để thực hiện một chuyến đi tốt đẹp,
Và hãy cố để lại một kỉ niệm đẹp về mình
khi đến giờ phải xuống khỏi toa xe,
Với những ai đi cùng tôi trên chuyến tàu này,
và cả những ai đã đi cùng tôi,
nhưng bây giờ đang trên một toa khác, một chuyến tàu khác,
Tôi xin chúc các bạn:
Thượng Lộ Bình An...
Subscribe to:
Posts (Atom)
