"Nhưng có một nỗi sợ hãi đặc biệt hơn tất cả , đó là sợ "bị mọi người yêu quý ". Không ai là không muốn được mọi người yêu quý, quan tâm đến mình. Nhưng sống ở đời không hiếm những chuyện kì lạ , được mọi người yêu quý thì thích đấy, nhưng rồi sẽ đến lúc bạn cảm thấy sợ , một nỗi sợ mơ hồ và càng ngày nỗi sợ hãi đó càng lớn dần. Bạn sợ đến một ngày nào đó bạn làm mất lòng tin của mọi người, làm họ cảm thấy thất vọng vì mình và mọi người sẽ không còn yêu quý, còn quan tâm đến bạn như trước nữa và lúc đấy bạn sẽ cảm thấy hẫng hụt, cảm thấy tủi thân (kiểu như " sướng rồi khổ quá không chịu được" vậy). Bạn sợ, sợ rằng mình không thể đáp lại những tình cảm đó, sợ sẽ làm mọi người tổn thương. Đến lúc ấy bạn lại thầm mong, thà mọi người đừng quá yêu quý mình như vậy, thà mọi người cứ đối xử với mình một cách bình thường thì sẽ tốt hơn. Nhưng nếu mọi người có làm như vậy thật thì tận trong sâu thẳm mình, chắc chắn bạn cũng không hề muốn như vậy chút nào. Có quá nhiều mâu thuẫn. Tình cảm và lý trý, nó làm cho con người ta trở nên như vậy... Chẳng biết nói thế nào cả bởi nhiều lúc chính mình cũng lâm vào những tình huống như vậy và dần dần đã nhận ra rằng: đừng có quá suy nghĩ nhiều về bất cứ vấn đề gì, mà hãy thoải mái đón nhận tất cả, như thế bạn sẽ cảm thấy thanh thản hơn rất nhiều."
Showing posts with label don'tbesad_don'tbeafraid. Show all posts
Showing posts with label don'tbesad_don'tbeafraid. Show all posts
Tuesday, November 6, 2007
Subscribe to:
Posts (Atom)
